Bố Là Mẹ

 Bố Là Mẹ

Mist

   Như thường-lệ, Hoàng dậy sớm và vào phòng làm việc. Trên bàn là một phong-bì nhỏ với nét chữ của con gái. Vậy là đêm qua con anh thức khuya chờ anh đi nghỉ rồi mới đem vào.

   Hoàng mở phong-bì và thấy trong đó là một bức tranh vẽ hai cha con anh với hàng chữ: Happy Mother's Day. Bố là Mẹ của con. Con yêu Bố.

   Anh bước nhẹ vào phòng con. 8 tuổi đầu. 8 năm con anh không biết mẹ mình là ai. Anh không thể giấu con là mẹ đi làm xa nữa. Con anh đã hiểu.

Say Chiều 30


Say Chiều 30

Thơ: Dã-Tràng Biển Đông
Giọng ngâm: Hiếu Hạnh

 Tao với mày tuy hai mà một,
Mày với tao tuy một mà hai.
Ngày đổi đời tủi-hổ thân trai,
Giấu nỗi buồn tao với mày cưa hai một xị.

Sau 75 chúng mình say tí-bỉ
Nhờ rượu mà thành tri-kỷ, tri-âm.
Mày bi-bô, tao khóc âm-thầm,
Tao múa-máy, mày lầm-bầm văng tục.

Mày hỏi tao có cái đau nào không nhức,
Và có cái nhức nào mà lại không đau?
Nên mày điên-cuồng khi chúng phá rừng sâu,
Và phẫn-nộ khi núi đồi bị mất.

Tao hỏi mày có cái tan nào không nát,
Và có cái nát nào mà lại không tan?
Nên tao say mèm khi chúng lấn giang-san,
Nên tao say khướt khi mất dần biển nước.

Tao và mày cứ thế mà ngơ-ngác,
Ngày qua ngày nghe lạc tiếng chuông chiều.
Bớt một xị thật chẳng tỉnh bao nhiêu,
Thêm nửa xị mà ra điều da-diết.

Chiều 30 uống suông đến điếc,
Dô... dô mày, mình cưa hết cốc này.
Đập vỡ gương rờ mặt thằng thân-thiết,
Tỉnh ra rồi mới biết tao là mày.


Dã-Tràng Biển Đông

Mai Mốt Anh Về Em Đãi Anh Gì Nhỉ?

 
 
Mai Mốt Anh Về Em Đãi Anh Gì Nhỉ? 
 
Thơ: Dã-Tràng Biển Đông
Giọng ngâm: Hiếu Hạnh

Mai mốt anh về em mua cá ảo
Làm chả chiên, chả hấp đãi anh ăn.
Thịt cá thơm ngon, rau sống, hành xanh, ớt đỏ,
Bánh tráng cuộn tròn như gói trọn tình-thân.

Mai mốt anh về em mua cá nục
Kho thật khô cùng ớt, tỏi, tiêu.
Có phải cá cay hay thương em cơ-cực:
Anh bỏ cơm ngồi tư-lự trăm chiều?

Mai mốt anh về cá ngừ kho miếng bự
Để lửa liu-riu cho mắm thấm vào xương.
Anh ăn có thấy lại em năm cũ?
Cá mặn gừng cay ai nỡ bỏ giữa đường?

Mai mốt anh về em đãi anh gỏi cá.
Ớt, rau thơm, thính, mắm, bánh tráng vừng,
Vài miếng khế chua, dăm lát chuối chát nhỏ.
Gỏi cá mai ngon sao ăn lại ngập-ngừng?

Mai mốt anh về ăn canh chua cá lóc,
Với ớt hiểm em trồng, và hũ mẻ em nuôi.
Có phải ớt cay mà anh đang khóc?
Hay mẻ em chua mà anh xót tình người?

Dã-Tràng Biển Đông

Chuyện Của Riêng Mình

Chuyện Của Riêng Mình

Thơ: Dã-Tràng Biển Đông
Giọng ngâm: Hiếu Hạnh

 
 
Đôi lúc buồn tôi bâng-khuâng tự hỏi:
Nếu sau này ta chẳng thể hiểu nhau?
Tiếng mình ngược xuôi, tiếng người xuôi ngược.
Rồi tủi-thân tôi vò tóc, gãi đầu.

Đôi lúc sợ sau này đọc sử
Sẽ chẳng còn Trưng-Trắc, Ngô-Quyền...
Tôi khóc tự-nhiên như trẻ thơ đòi bú,
Và ủi-an mình đó là chuyện hão-huyền

Nhưng được thư em tôi vô cùng mừng-rỡ.
Giấc mơ bình-thường em viết thật thiết-tha.
Em cần học những gì em cần có:
Lịch-sử quê-hương và văn-hóa nước nhà.

Em cũng gởi thêm một vài hình-ảnh:
Những bảng đường viết bằng chữ nước người.
Em bảo thấy nhói trong tim rất mạnh,
Mà tôi nghe đau thấu tận đất trời.

Tôi không sợ khi về tôi sẽ lạc,
Dù quanh tôi cái gì cũng lạ xa.
Bởi mẹ còn hát lời ru buồn man-mác.
Và không nhìn bảng đường em vẫn nhớ lối đi xưa.

Dã-Tràng Biển Đông

Mái Vú Ơi

 

Mái Vú Làng Tôi Ơi

Thơ: Dương Thị Bích Đào
Giọng ngâm: Hiếu Hạnh

Làng tôi nhà nào cũng làm mắm
Làm để bán
Làm để ăn
Nhiều như ông Bách, ông Diêng
Ít cũng cỡ bà Yên, bàThế
Làm mắm nhọc-nhằn nhưng vui khôn xiết kể
Bữa cơm gia-đình không thể thiếu mắm ngon
Mắm chưa là quốc-hồn, quốc-túy
Nhưng mắm là làng-túy, làng-hồn
Vì thế đã bao đời làng tôi nhà nào cũng làm mắm
Những mái vú thẳng hàng nằm phơi mình dưới nắng
Mùi cá trỏng, cá cơm đã thành mùi thơm con gái
Và vị mặn của muối đã nối tình-thân con người
Tôi yêu màu mắm tươi có chút đen và hương gạo của thính
Tôi yêu vị mắm mặn có mồ-hôi công-sức của mẹ cha
Nhưng làng tôi mai này sẽ không còn là làng mắm
Vì cá bị nhiễm-độc đã chết thảm mất rồi
Mái vú làng tôi ơi
Thương quá đi thôi
Mai này mái vú sẽ cô đơn vì nhớ cá
Như tôi đã bắt đầu nhớ mắm, mái vú ơi


Dương Thị Bích Đào

Đêm Viên-Tịch

Ngục Thu Yên 

   Rằm tháng Chín. Trăng thật sáng. Thấy rõ mặt những nhà sư đang đứng chấp tay trước thiền-phòng. Đêm càng về khuya, cảnh-vật càng yên-tịnh. Những câu hò, giọng hát... của dân làng dưới chân ngọn Tà-Đức đã ngưng lại từ hồi nào. Một sự yên-tịnh cơ-hồ có thể nghe được tiếng thở cũng như nhịp tim đập của những nhà sư. Đêm ấy, đêm viên-tịch của Thiền-Sư Không-Minh.
   Trong phòng, thiền-sư Không-Minh đi-đi, lại-lại. Đôi lần ông cầm cây bút lông, chấm vào lọ mực, đặt tay lên tờ giấy trắng rồi bỏ dở. Ông ngồi xuống ở tư-thế kiết-già, nhắm mắt, và lắng nghe hơi thở. Hơi thở làm ông thấy tâm mình chưa tịnh. Ông lại đứng lên, tiến về cửa sổ, và nhìn xuống chân núi.
   Ông ngỡ mình đã thoát được mọi cảnh-giới... Thế mà ông đang bất-an. Ánh trăng thôn-dã và những câu hò của dân làng ở chân núi đêm ấy đã làm ông xao-động nhiều. Đó là lần đầu tiên ông thấy trăng đẹp, và những câu hò, câu hát ấy là những gì ông nên tìm đến và gắn-bó.
   Thiền-sư Không-Minh như tiếc. Ông đã bỏ cái có để tìm cái không. Và sau khi viên-tịch, lấy gì bảo-đảm ông sẽ tìm được cái không ấy. Một điều ông biết rõ là ông đã mất đi những cái ông nên có. Hằng ngày ông được khen là giỏi, tài cao, đức-hạnh, Phật-Pháp tinh-thông... nhưng ông đã được gì và đã để lại gì.
   Đêm chưa kịp qua, ánh nắng ban mai chưa kịp lên, những nhà sư đã đẩy cửa thiền-phòng bước vào.
 - Ai sẽ là người được truyền y-bát?
   Một câu hỏi, dẫu không nói ra, như những hạt dẻ đã nẩy mầm trong đầu những nhà sư này từ lâu. Vạt áo tu-hành tuy có dài vẫn không giấu được những bước chân vội-vã. Nhưng ai cũng chưng-hửng. Thiền-sư Không-Minh không viên-tịch ở tư-thế kiết-già mà ông đang đứng tựa cửa sổ, mặt hướng về chân núi.
   Thiền-sư Không-Minh không để lại bài kệ nào, và cũng chẳng chọn người kế-thừa. Sau khi ông mất, môn-đệ ông mỗi người đi mỗi ngả. Cái tên thiền-tự là gì không còn ai nhắc tới, và cái tên của ngọn núi cũng vậy. Bây giờ, người ta chỉ biết ở Bình-Thuận có ngọn Tà-Dôn, Tà-Cú, và Tà-Bao, còn cái tên Tà-Đức đã đi vào quên-lãng.
   Một sự viên-tịch không trọn-vẹn nhưng ánh trăng thôn-dã và tiếng hát dân-gian đêm đó đã viên-mãn.

Ngục Thu Yên

Chuyện Mày, Chuyện Tao, Chuyện Chúng Mình


 

Chuyện Mày, Chuyện Tao, Chuyện Chúng Mình

Thơ: Dã-Tràng Biển Đông
Giọng ngâm: Hiếu Hạnh
 
Sao mày lại ra đây ngồi khóc
Khi người người đang vui-vẻ hoan-ca?
Nói làm chi chuyện mất nước, còn nhà
Khi ngực hở, chân dài quay cuồng trên sàn nhảy?

Đừng dối lòng bảo nhìn mà phát ngấy,
50 năm vợ bỏ quên được à?
Lúc rượu vào người ta bảo lời ra
Dù mày chưa có giọt nào trong miệng.

Chuyện giàn khoan cũng làm tao chết điếng,
Nhưng qua rồi nhắc mãi để làm gì?
Ai quên ai nhớ, ai ở ai đi
Mặc mày ạ, vào say cho biết đắng.

Ở trong đó còn dăm ba thằng bạn
Đang chờ mày kể chuyện tiếu-lâm:
Chuyện cấm đàn bà của Đặng Trần Huân
Mà thuở trước chúng mình cười đến sáng.

Mày thấy đó: Tao mất tay, mày mất cẳng,
Thằng út liệt nằm may vợ nó nuôi,
Hai thằng lành-lặn thì lại dở hơi...
Nói như Cao Bá Quát: nửa này nửa nọ!

Mày thấy đó làm sao mà biển đỏ
Với máu mày và máu của anh em.
Đừng toét lửa hờn, đừng giận thét đêm đen!
Mơ chi nữa chuyện anh-hùng đi giữ nước?

Vào đi mày hãy cùng tao say khướt.
Một xị xong rồi sẽ quên chuyện biển Đông.
Vào đi mày đừng sụt-sùi sướt-mướt.
Ba xị xong rồi sẽ hết mộng tang-bồng.

Dã-Tràng Biển Đông

Khúc Ca Dã-Tràng



Khúc Ca Dã-Tràng

Thơ: Dã-Tràng Biển Đông
Giọng ngâm: Hiếu Hạnh

Sáng mùng một ngồi lau nước mắt,
Thương mẹ già đau ốm chẳng thuốc thang,
Nằm co-quắp trong chiếu màn rách-nát,
Ho từng cơn đau thắt cả ruột-gan.

Sáng mùng năm không dám nhìn ảnh bố,
Thẹn với lòng chưa nối được chí cao.
Bốn mươi năm vẫn sống đời đói-khổ,
Mưa dột mái nhà, ruộng mất, nước xanh-xao.

Tủi-hổ thân trai xưa tung-hoành một cõi,
Mà nay như con vượn ở trong chuồng.
Nhiều lúc nhớ rừng tim đau nhức-nhối,
Hú trong đêm như một kẻ điên-cuồng.

Nhà quá nghèo thuốc thang không có.
Ốm no rồi mẹ khỏi bệnh ra sân
Chống lại mái nhà chiều qua gió đổ.
Mẹ cười buồn chẳng dám trách Cao Xanh.

Đêm ba mươi một mình ta hát,
Tiếng đàn bầu lạc giọng hay ta cương?
Ôm mộng lớn ngày đêm khao-khát,
Ai nghe ra một khúc hát dã-tràng?

Dã-Tràng Biển Đông

Đi Biển Ngày 24




Đi Biển Ngày 24

Thơ: Dã-Tràng Biển Đông
Giọng ngâm: Hiếu Hạnh

Trời rét căm-căm bố mang chài ra đảo,
Kiếm cá về để mừng lễ Giáng-Sanh.
Nhà vỏn-vẻn còn vài ba nắm gạo
Con xin láng-giềng một ít mẻ nấu canh.

Đêm hăm bốn chuông nhà thờ rộn-rã,
Nồi canh buồn vì thiếu cá, bố ơi.
Cha nói nhiều về những vì sao lạ.
Con hoài-nghi ơn cứu-độ cho đời.

Đã nhiều lần bố đưa con ra biển,
Kể con nghe về câu chuyện dã-tràng,
Những tình-yêu lớn ở trong kinh-điển,
Và những ông vua biết nghĩ đến làng.

...Mẹ ốm dậy thèm canh chua cá,
Nhớ bố năm rồi đi biển không về.
Con thầm nói trong hồi chuông rộn-rã,
Xin mẹ yên-tâm mai con sẽ trở về.

Dã-Trànng Biển Đông

Ra Biển Ngày 26



Ra Biển Ngày 26

Thơ: Dã-Tràng Biển Đông
Giọng ngâm: Hiếu Hạnh

Sáng hăm sáu mẹ ra cửa biển,
Dõi mắt tìm một hình-bóng con thuyền.
Con vẫn biết mẹ luôn cầu-nguyện,
Xin Chúa Hài-Đồng cho con được bình-yên.

Suốt ngày hăm sáu mẹ nơi cửa biển
Lẩm-bẩm hoài câu xin chúng thả con về.
Một ngôi sao lạ làm mẹ chết điếng.
Nước im-lìm càng thêm nỗi tái-tê.

Con đang ở ngoài khơi, mẹ hỡi:
Cá tôm còn và trời nước vẫn xanh,
Nhưng không thể buông chài, thả lưới.
Biển quê mình con thành kẻ phạm xâm.

Qua ngày hăm sáu mẹ còn nơi cửa biển,
Mắt đã mờ và dạ đã héo-hon.
Tình mẹ bao-la như trời như biển,
Nhưng xin mẹ đừng hóa đá chờ con.

Dã-Tràng Biển Đông