Trong Nhốt Ngoài

 Trong Nhốt Ngoài

Choa

   Nói ngoài nhốt trong thì ai cũng hiểu, nhưng nếu nói trong nhốt ngoài thì có thể sẽ có người thắc-mắc. Đã nhiều lần tôi  đóng cửa lòng mình để không chấp-nhận hay cảm-thông anh chị em mình. Không phải tôi đã nhốt anh chị em mình ở bên ngoài trái tim tôi hay sao?

Choa

 

Thật Sự Tôi Thế Nào?


Thật Sự Tôi Thế Nào?


Choa

   Từ trong lòng thân mẫu Chúa nắn con nên hình nên dạng, và mời gọi nhập dân Thánh Chúa... (*)
   Nhưng thánh vịnh cũng có câu:
   Ngày mới sinh tôi đã mắc tội rồi, trong lòng mẹ tôi đã là bất chính. (*)

Choa

(*) thánh vịnh

Cho

Cho

Choa

Trẻ em cho không đắn-đo.
Người lớn cho hay cân-nhắc.
Còn tôi không cho nhưng luôn thắc-mắc.

Choa

Yêu

Yêu


Choa

   Yêu là cho mà không đòi hỏi. Như Chúa đã yêu con người nhưng lại để con người tự-do chọn hay từ-chối Người. Khi tôi cho ai điều gì, điều đó không còn thuộc về tôi. Ấy vậy mà sao tôi vẫn đòi hỏi người tôi cho phải làm như thế này hay thế nọ. Tệ hơn nữa là khi tôi chưa cho mà đã nghi-ngại. Chắc-chắn rằng tôi chưa biết yêu người.

Choa

Căn Phòng Màu Đen

 

Căn Phòng Màu Đen

   Ngục Thu Yên

Ngôi nhà của vợ-chồng bà bác-sĩ Quỳnh-Hoa nằm trên một ngọn đồi nhỏ. Sau nhà là một con suối. Cây cầu gỗ cong-cong bắc ngang qua bên kia đồi. Nhiều loại thảo-mộc. Hoa nở theo mùa.

   Chồng bà bác-sĩ là thầy giáo. Ông dậy chương-trình tiểu-học ở một trường công trong phố.

   Tôi quen gia-đình bà bác-sĩ Quỳnh-Hoa từ ngày thành-lập cộng-đoàn. Cũng đã hơn mười năm. Hai vợ-chồng thường mời tôi đến nhà trong những dịp lễ lớn. Không dám gọi là quá thân-thiết như ruột thịt, nhưng phải nói là rất thân-tình. Tôi gọi vợ-chồng bà bác-sĩ Quỳnh-Hoa là vợ-chồng ông Hoàng. Hai vợ-chồng cũng thích thế.

   Năm nay, vì cái nạn dịch bắt nguồn ở Vũ-Hán, vợ-chồng ông Hoàng không tổ-chức mừng Lễ Tạ-Ơn lớn, chỉ mời riêng tôi. Tôi lấy lý-do phòng-ngừa dịch nên đã từ-chối. Thật ra, sau mười năm, cứ mãi phải nghe một chuyện cũ những lần gặp mặt, tôi đã thấy... chán.

   Để hiểu vì sao tôi chán, thiển-nghĩ tôi nên nói vì sao tôi thích trước đây.

   Ngoài việc bác-sĩ, bà Quỳnh-Hoa còn là một nhà văn, nhà thơ. Bà không nổi tiếng vì chỉ chia-sẻ sáng-tác của mình trong vòng thân-hữu.

   Ngoài việc dậy học, ông Hoàng còn là một nhạc-sĩ, họa-sĩ. Cũng như vợ, tiếng dương cầm, vĩ cầm, tiếng đàn bầu hay sáo, nhạc và tranh của ông... cũng chỉ được phổ-biến rất giới-hạn.

   Tôi thích những đêm văn-nghệ bỏ túi ở nhà ông Hoàng. Được nghe ngâm thơ, đuợc nghe lại tiếng đàn bầu... để liên-tưởng đến những lúc mẹ tôi hát ả-đào và bố tôi đệm đàn đáy là điều làm tôi hạnh-phúc. Ngoài ra, tôi không hiểu-biết gì về nghệ-thuật hay tư-tưởng trong những sáng-tác của hai vợ-chồng ông Hoàng. Qua những buổi sinh-hoạt này, tôi được biết thơ có âm-điệu, có tĩnh-từ, có danh-từ... còn nhạc chỉ có tĩnh-từ. Để đem tư-tưởng, triết-lý, màu sắc vào nhạc, ông Hoàng mượn thơ của vợ làm lời ca. Đôi khi ông còn diễn-tả thơ của bà Quỳnh-Hoa qua những bức họa của ông.

   Tôi kể dài-dòng như thế chỉ để muốn nói hai vợ-chồng ông Hoàng rất tâm-đắc, rất hợp-ý nhau. Nhưng dù tâm-đắc, dù hợp-ý, nó vẫn không cắt nghĩa được vì sao cái phòng sinh-hoạt gia-đình của vợ-chồng ông Hoàng vẫn còn là một mầu đen đến giờ. Năm nào cũng vậy, dịp nào cũng thế, hai vợ-chồng lại đem chuyện mầu sắc ra... phàn-nàn với khách.

   Tôi cần nói thêm một lý-do khác là tôi quý-trọng hai vợ-chồng ông Hoàng. Đó là sự khiêm-tốn và lòng yêu nước của họ. Phải nghe ông Hoàng đàn, phải nghe bà Quỳnh-Hoa ngâm mới cảm được phần nào cái đau tột cùng của một nước nhược-tiểu... Tôi đã khóc ngày Trung Cộng đem giàn khoan vào lãnh-hãi nước nhà qua tiếng đàn và giọng ngâm của vợ-chồng ông Hoàng.  Tôi quý-trọng hai vợ-chồng hơn khi được biết họ nằm trong nhóm người phản-đối việc lập viện Khổng-Tử, dựng tượng-đài Quan-Công, xây Vạn-Lý Trường-Thành khi mà những công-trình văn-hóa dân-tộc cần được ưu-tiên hơn.

   Trở lại chuyện mầu sắc của gian-phòng. Bà Quỳnh-Hoa muốn mầu vàng và trắng hòa lẫn vào nhau. Bà gọi đó là mầu vàng trắng. Cũng đồng một ý với vợ, cùng một dung-lượng vàng trắng ấy, ông Hoàng muốn mầu trắng hòa chung với mầu vàng. Ông gọi đó là mầu trắng vàng.

   Tôi không biết về hội-họa, nhưng tôi hiểu là sau khi hòa chung cùng một dung-lượng, thì cái mầu sắc cuối cùng nó phải giống nhau. Thế thì trắng vàng hay vàng trắng phải giống nhau, còn cái tên gọi vàng trắng, trắng vàng, hay là gì gì đi nữa không còn quan-trọng. Ấy thế mà đã hơn mười năm qua, và có thể còn lâu hơn nữa, vì tôi cũng chỉ mới quen biết hai vợ-chồng ông Hoàng kể từ ngày lập cộng-đoàn ở đây, phòng sinh-hoạt gia-đình vẫn còn là một mầu đen.

   Tôi nhớ đến chuyện phản-đối việc lập viện Khổng-Tử, xây Vạn-Lý Trường-Thành, dựng tượng Quan-Công... Cũng đã quá lâu nhưng vẫn chưa có sự đồng-nhất của những người trong nhóm.

   Sau mười năm quen biết, tôi từ-chối đến dự Lễ Tạ-Ơn.

Ngục Thu Yên

Nhạc Cảnh Ngày Trở Về

 Nhạc Cảnh Ngày Trở Về



Thơ: Dương Thị Bích-Đào
Giọng ngâm: Hiếu Hạnh

Anh thằng bạn đóng vai người lính, Chị con bạn đóng vai người tình. Tuổi hai mươi anh tòng chinh, Tuổi mười sáu chị làm thiếu nữ. Sân khấu buồn như hàng thông rũ Khi anh trên đôi nạng gỗ trở về, Khi chị quăng rổ cá chiều quê Chạy vội, chạy vàng chị đến ôm anh và khóc nức nỡ. Bà con bảo hai đứa sao mà gở: Thiếu gì chuyện vui mà chọn chuyện buồn? Từ Ngoại Hải, Như Xuân cho đến Sung Mãn, Sầm Sơn, Từ Long Hoa, An Bình cho đến Đông Xuyên, Cầu Ké, Xóm dưới, làng trên nhiều người rơi lệ. Anh thằng bạn chưa đến tuổi nhập ngũ mà đã bỏ cha, bỏ mẹ, Bỏ bạn, bỏ bè... anh đi làm người lính vô danh. Nhưng có lẽ anh thương chị con bạn thật tình, Không nỡ để chị nó phải thấp tha, thấp thỏm, Phải đợi phải chờ, phải lo phải lắng. Anh trở về khi mùa hè vừa đỏ lửa. Không trên đôi nạng gỗ, Nhưng trong tấm poncho. Chị con bạn tan cả ước mơ, Chưa cưới hỏi mà đã thành góa bụa. Từ đó đến nay mỗi lần nghe hát Về những gì mất mát... Tôi lại nhớ cảnh anh thằng bạn đóng vai chiến binh, Chị con bạn đóng vai người tình. Năm mươi năm dẫu dài đằng đẵng, Nhưng chuyện xưa đâu dễ đi vào quên lãng Khi hoa lựu vẫn đỏ như lửa những chiều nắng hạ Mà chị con bạn vẫn còn góa bụa.

Chuyện Tình Ở Làng Tôi

Chuyện Tình Ở Làng Tôi



Thơ: Dương Thị Bích-Đào
Nhạc: Thiên-Anh
Hòa-âm: Đặng Vương Quân
Tiếng hát: Tâm Thư

Ở làng tôi có ngôi trường nhỏ nằm bên giáo đường
Dù bao năm phải rời xa làng cũ nhưng lòng hoài vấn vương
Nhớ thông reo êm đềm như giọng mẹ hát ru mỗi tối
Và sóng biển hiền hòa đắm say hồn tôi

Ở trường tôi bấy giờ hay có những đêm văn nghệ học đường
Dù đơn sơ, vụng về khi diễn xuất nhưng người người thích xem
Tôi nhớ năm xưa có lần anh thằng bạn đóng vai người lính
và chị con nhỏ bạn đóng vai người tình

Hàng thông đang vi vu chợt lặng ngừng khi anh về trên đôi nạng gỗ
Và cây keo đang xanh chợt rũ sầu khi chị khóc ngất trên bờ vai
Người người đang say mê chợt sụt sùi trách móc rằng sao bay thật gở
Còn bao nhiêu chuyện hay tụi mày sao chẳng đóng, mà đóng chi chuyện này...

...Anh thằng bạn chưa đến tuổi nhập ngũ đã bỏ cha, bỏ mẹ, bỏ lại bạn bè anh đi làm người lính
để từng ngày xuân héo mòn đợi chờ, chị con nhỏ bạn hằng giờ nguyện cầu xin cho anh bình yên
Rồi một ngày hè bẩy hai anh về nằm im trong hòm sắt, nằm im trong pon-cho
để chị con bạn tan cả ước mơ,
chưa cưới hỏi mà đã thành góa phụ

Rồi từ đó mỗi lần nghe hát những câu nhạc tình
Lệ rưng rưng ngậm ngùi tôi lại nhớ chuyện tình thời chiến chinh
Tôi nhớ năm xưa có người anh thằng bạn sống vui đời lính
để chị con nhỏ bạn héo hon một mình

Năm mươi năm dẫu dài đằng đẵng
Nhưng chuyện xưa không vào quên lãng
khi hoa lựu vẫn đỏ như lửa những chiều nắng hạ
Và chị con bạn hãy còn góa bụa.

Bố Là Mẹ

 Bố Là Mẹ

Mist

   Như thường-lệ, Hoàng dậy sớm và vào phòng làm việc. Trên bàn là một phong-bì nhỏ với nét chữ của con gái. Vậy là đêm qua con anh thức khuya chờ anh đi nghỉ rồi mới đem vào.

   Hoàng mở phong-bì và thấy trong đó là một bức tranh vẽ hai cha con anh với hàng chữ: Happy Mother's Day. Bố là Mẹ của con. Con yêu Bố.

   Anh bước nhẹ vào phòng con. 8 tuổi đầu. 8 năm con anh không biết mẹ mình là ai. Anh không thể giấu con là mẹ đi làm xa nữa. Con anh đã hiểu.

Say Chiều 30


Say Chiều 30

Thơ: Dã-Tràng Biển Đông
Giọng ngâm: Hiếu Hạnh

 Tao với mày tuy hai mà một,
Mày với tao tuy một mà hai.
Ngày đổi đời tủi-hổ thân trai,
Giấu nỗi buồn tao với mày cưa hai một xị.

Sau 75 chúng mình say tí-bỉ
Nhờ rượu mà thành tri-kỷ, tri-âm.
Mày bi-bô, tao khóc âm-thầm,
Tao múa-máy, mày lầm-bầm văng tục.

Mày hỏi tao có cái đau nào không nhức,
Và có cái nhức nào mà lại không đau?
Nên mày điên-cuồng khi chúng phá rừng sâu,
Và phẫn-nộ khi núi đồi bị mất.

Tao hỏi mày có cái tan nào không nát,
Và có cái nát nào mà lại không tan?
Nên tao say mèm khi chúng lấn giang-san,
Nên tao say khướt khi mất dần biển nước.

Tao và mày cứ thế mà ngơ-ngác,
Ngày qua ngày nghe lạc tiếng chuông chiều.
Bớt một xị thật chẳng tỉnh bao nhiêu,
Thêm nửa xị mà ra điều da-diết.

Chiều 30 uống suông đến điếc,
Dô... dô mày, mình cưa hết cốc này.
Đập vỡ gương rờ mặt thằng thân-thiết,
Tỉnh ra rồi mới biết tao là mày.


Dã-Tràng Biển Đông

Mai Mốt Anh Về Em Đãi Anh Gì Nhỉ?

 
 
Mai Mốt Anh Về Em Đãi Anh Gì Nhỉ? 
 
Thơ: Dã-Tràng Biển Đông
Giọng ngâm: Hiếu Hạnh

Mai mốt anh về em mua cá ảo
Làm chả chiên, chả hấp đãi anh ăn.
Thịt cá thơm ngon, rau sống, hành xanh, ớt đỏ,
Bánh tráng cuộn tròn như gói trọn tình-thân.

Mai mốt anh về em mua cá nục
Kho thật khô cùng ớt, tỏi, tiêu.
Có phải cá cay hay thương em cơ-cực:
Anh bỏ cơm ngồi tư-lự trăm chiều?

Mai mốt anh về cá ngừ kho miếng bự
Để lửa liu-riu cho mắm thấm vào xương.
Anh ăn có thấy lại em năm cũ?
Cá mặn gừng cay ai nỡ bỏ giữa đường?

Mai mốt anh về em đãi anh gỏi cá.
Ớt, rau thơm, thính, mắm, bánh tráng vừng,
Vài miếng khế chua, dăm lát chuối chát nhỏ.
Gỏi cá mai ngon sao ăn lại ngập-ngừng?

Mai mốt anh về ăn canh chua cá lóc,
Với ớt hiểm em trồng, và hũ mẻ em nuôi.
Có phải ớt cay mà anh đang khóc?
Hay mẻ em chua mà anh xót tình người?

Dã-Tràng Biển Đông